Tổng hợp Trang Ảnh Bìa Facebook về xúc cảm lắng đọng tuyệt nhất trong lòng mỗi người
Nếu có nhiều hạnh phúc hơn thế, hãy mang chia sớt nhé. Nhưng nhớ hãy lặng thầm và im lặng… Khẽ thôi, họ sẽ biết cảm nhận cuộc sống.
Đôi khi im lặng lại là môt điều kì diệu dành tặng cho những ai không muốn phân bua phải trái. Nói ra được thì tốt, nhưng có khi im lặng lại tốt hơn. TA NÊN LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU, DỪNG LẠI ĐỂ THƯƠNG . Khó đấy, món quà của cuộc sống này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết sống là vô thường bất chợt…Vừa rồi trò chuyện với người bạn, anh ta nói trong cuộc sống rất ít người chịu học lắng nghe và im lặng. Bởi là vì họ không muốn thua kém, không muốn khiêm cung để nghe rõ những gì người khác nói. Thậm chí, họ giành nói như để tận dụng hết thời gian gặp nhau, sợ thiệt thòi khi ra về mà đối phương chưa rõ hết câu chuyện.
Thì vậy, cuộc sống là muôn màu!Ngày xưa, ngay chính ta cũng ham nói, vào cuộc họp cứ huyên thuyên bất tận, ra café với bạn thì lắm nỗi niềm… lúc nào cũng muốn nói ra, muốn trút xuống có khi quá cao trào bi đát khóc thương. Nghĩ lại, ngày xưa ta ích kỷ thật, chỉ muốn nói cho thỏa. Thậm chí, hay gân cổ cãi lại mỗi khi có vấn đề gì đó về quan điểm. Người sai rồi, ta là đúng!
Rồi… ta đã được gì trong “đúng sai” đó?
Thật vậy, nhu cầu chia sẻ ai cũng có. Nhưng để làm người hứng chịu và biết lắng nghe, đếm được mấy người? Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người.
Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ!
Người ta càng về già càng thấy cô đơn, hay hoài niệm về thời son trẻ, rồi bới tìm, rồi thở dài… Có lẽ, họ tiếc nuối điều gì của ngày đã qua. Người trẻ thì nôn nao mong cho ngày mau tới, sẽ vứt bỏ nếu không thích, cần gì người khác sẽ hiểu. Và dĩ nhiên không bao giờ chịu im lặng. Ta ví cuộc đời như trò chơi xếp chữ. Ai cũng được phát cho 1000 miếng, ai cũng có thời gian hoàn thành giống nhau. Chỉ có điều là con người ít khi kiên nhẫn chịu xếp cho mình đến mảnh cuối cùng để tận hưởng vẻ đẹp thực sự nằm bên trong đâu đó. Đa phần người ta than thở, hoặc nóng nảy và cố gắng chắp vá, chồng chéo tất cả vào nhau. Rối tung, mệt mỏi, chán nản, trách đời bất công, sao ông Trời khó khăn với người này, dễ dãi với người kia…?
Chỉ có những ai đi đến cuối cùng của sự tận tụy, mới nhận ra bức tranh cuộc sống thật đẹp, thật xứng đáng. Và có khi để hoàn thành nó người ta đã âm thầm đi tìm… Luôn kiên nhẫn và im lặng!
Người ta phải nhẹ nhàng tìm kiếm, kể cả chẳng may ghép vài lần mà không đúng. Thì đã sao? Ta có 1000 cơ hội kia mà. Lần này chưa được, lần sau sẽ được… Chỉ cần bạn đủ niềm tin.
Vì… Tin sẽ thấy, tìm sẽ gặp…
Nếu ta tin chắc chắn mình sẽ hạnh phúc. Thì đã có hạnh phúc rồi đấy!
Hạnh phúc ngay giây phút này đây, yên bình và thanh thản. Không một chút quấy rầy, không chết chóc hay chiến tranh. Đẹp quá phải không?
Nếu có nhiều hạnh phúc hơn thế, hãy mang chia sớt nhé. Nhưng nhớ hãy lặng thầm và im lặng… Khẽ thôi, họ sẽ biết cảm nhận...!





Tổng hợp Ảnh đẹp về xúc cảm cuộc sống và tình yêu tuyệt nhất hot cộng đồng mạng
Mời các bạn ghé thăm Anhdep99.com để đọc thêm nhiều Hình Ảnh Đẹp Về Tình Yêu, Ảnh Buồn, ảnh tình yêu đôi lứa, ảnh giáng sinh tuyệt đẹp, lung linh,...
Ở tuổi này của em chưa thể gọi là người lớn, cứ nửa nạc nửa mỡ, nửa biết vui đùa nửa biết giận hờn trách móc những chuyện vặt vãnh xung quanh.
Ở tuổi này của em có chút bướng bỉnh và mong muốn giương cao cái “tôi” cá nhân lên một chút. Cốt cũng là để người lớn nhìn nhận rằng em đã trưởng thành và thế là em thỏa mãn.
Ở tuổi này của em nói về tương lai vẫn thấy còn xa xôi quá, nói về quá khứ lại thấy mông lung, nói về hiện tại thì chưa có điều gì là chắc chắn. Em dễ bề thay đổi, còn chưa xác định đúng hướng đi, còn ngại ngần va vấp.
Có lẽ em không biết, nhưng người trong nhà, là mẹ, là chị, là cả những người lớn xung quanh đều dõi theo từng hành động, suy nghĩ nơi em. Đó không phải là kèm cặp, không phải là gò bó hay là một cái gì lớn lao quá đỗi khiến em ngột ngạt. Đó chỉ đơn thuần là muốn thấy em tự chứng minh bản thân như thế nào, để biết rằng em đã thật sự lớn hay chưa. Có lẽ em nhiều lúc trở nên bức bối và khó chịu khi phải nghe một vài lời giảng giải. Em cho rằng người lớn không hiểu gì cả, chỉ thích nói những điều quanh co sáo rỗng. Nhưng chị muốn nhắc em rằng, người lớn cũng đã từng là trẻ nhỏ. Hơn ai hết, người lớn biết em cần gì, sẽ làm gì và sẽ gặt hái những gì. Đừng chỉ bướng bỉnh cãi lời hay chống đối. Khi người lớn còn cho em cơ hội để đi tiếp và làm lại những lỗi sai, có nghĩa là mọi người đều trông chờ ngày em chín chắn.
Có lẽ đôi khi em sẽ cho rằng bạn bè mới là điều cần thiết và quan trọng nhất. Vì bạn bè lắng nghe em nói, chơi đùa cùng em, vấp ngã cùng em, thấu hiểu và đồng cảm với em hơn. Nhưng chỉ một thoáng thời gian trôi qua, khi ngậm ngùi cay đắng đủ nhiều, em sẽ thấu hiểu rằng gia đình mới là nơi quan trọng nhất. Là nơi vỗ về em khi em gục ngã, sẵn lòng ủng hộ bước em đi, cũng không bao giờ quay lưng khi em bỗng dưng kém cỏi.
Em có tin lời chị hay không?
Rằng gia đình vẫn là nơi ngọt lành nhất, cho em!






Dạo trước thỉnh thoảng lên mang đọc báo, hay có thời gian rảnh lê la hàng quán, tôi thường nghe người ta bàn tán xôn xao về sự việc cặp đôi kia yêu nhau 8,9 năm trời rồi anh người yêu bỗng dưng âm thầm đi lấy vợ, còn cô gái kia thương tổn đến mức hoá điên, câu chuyện làm dấy lên làn sóng dư luận một thời gian, chủ đề của mọi cuộc nói chuyện đầu xoay quanh việc chỉ trích, phán xét gã đàn ông phụ bạc kia.
Qủa đúng gã là một thằng đàn ông tồi.
Xã hội căm ghét gã.
Tôi cũng cực kỳ ghét gã..
Những suy cho cùng, tình yêu là vậy.
Và tôi nghiệm ra; quả thật sự chung thuỷ của đàn ông cũng giống như như tình yêu, có thể thấy nhưng không thể cầu, bạn có thể có nó lúc này nhưng không thể đảm bảo rằng bạn có nó mãi mãi, đó đã là bản tính chỉ là nó bộc phát ở thời điểm nào và mức độ nặng nhẹ như thế nào mà thôi.


Đối với một cô gái, tình yêu không dừng lại ở việc chia tay, mà nỗi đau còn kéo dài dai dẳng, ngay cả khi thấy hắn ta đang cạnh kề bên ả nào vừa rất mới. Và như vậy, tình yêu của một chàng trai không chỉ riêng dành cho một người con gái, bởi anh ta rất thoải mái trong việc chia - sẻ mình với bất kì ai.mà vốn dĩ đó là quy luật cuộc đời, nên chẳng biết lời nào mà oán - than!
Vậy nên thay vì ngập chìm trong thương tổn, hành hạ bản thân đến rách nát thì con giá ah, nên mạnh mẽ đứng dậy, học cách chấp nhận nó như là một cú quẳng quật để bản thân trưởng thành mà thôi.
Bởi!
Xã hội này không có chổ cho những kẻ thất tình,
Ai quan tâm bạn vừa mất đi ai?
Ai để ý bạn đau buồn thế nào?
Không một ai!
Xe vẫn chạy, người vẫn đông, khóc cứ khóc, buồn cứ buồn còn sống thì vẫn cứ phải sống.
Với câu chuyện đó, đối với cô gái, cuộc đời cô coi như đặt dấu chấm hết, nhưng với gã đàn ông kia, cuộc đời anh ta vẫn tiếp diễn với những gì anh ta lựa chọn, dư luận có bài xích anh ta thì cũng chỉ một thời gian ngắn, mọi chuyện lắng xuống, tất cả rồi lại đâu vào đấy, thế là xong!
Sẽ chẳng ai mảy may quan tâm xem anh ta có day dứt đau khổ, hay cô gái kia sẽ sống thế nào khi đã hoá điên, vì ai cũng bận.
Họ bận sống cuộc sống của chính mình, bận với câu chuyện của chính mình, chẳng có thời gian để quan tâm xem ai chịu thương tổn ra sao, ai đau đớn đến nhường nào?


Tôi nhớ có đọc ở đâu đó rằng "tình yêu vốn là một điều đặc biệt của nhân gian, là bánh thịt từ trên trời rơi xuống, chúng ta không thể ảo tưởng rằng nó giống như cơm hộp, đến giờ ăn mỗi người một hộp được" giống như kiểu nếu bạn may mắn bạn sẽ vớ được miếng bánh từ trên trời rơi xuống ấy mà lấp đầy cái bao tử đang rỗng tuếch của mình còn bằng không nếu bạn kém may mắn bạn sẽ phải chấp nhận ôm cái bao tư rỗng tuếch kia đi tìm miếng bánh khác, đó như là một quy luật của tự nhiên mà ai trong chúng ta cũng đều đã 1vài lần trãi qua và phải tự học cách chấp nhận nó như một thứ gia vị của cuộc đời.
Thế nên nếu có vấp ngã hãy tự mình đứng lên, đừng tự vùi mình trong thương tổn cũng đừng trông mong vào bất kỳ ai sẽ kéo bạn ra khỏi vũng lầy ấy.
Sẽ không có bất kỳ ai.
Chỉ có chính bạn tự cứu lấy cuộc đời của chính mình mà thôi.
Hẳn nhiên là năm tháng trưởng thành sẽ hằn lên những nỗi buồn mà bất kỳ ai đi qua tuổi thanh xuân đều đôi lần vấp váp, nhưng vũng nước nhỏ không làm ai chết đuối được đâu, chỉ cần bước qua, cho dù chân có bị ướt thì vệt nước ấy cũng sẽ được hong khô theo thời gian.
Chắc chắn thế.
Tin tôi đi!
Nguồn tham khảo: http://diendananhdep.xyz